Review sách Em thật giống một chú nhím nhưng anh vẫn rất muốn ôm em

Có bao giờ bạn ngồi im lắng nghe, không dám bắt chuyện gì khi rơi vào một môi trường xa lạ chưa? Đã bao giờ bạn bị nói là chảnh, là lạnh lùng?
Có bao giờ bạn ngồi im lắng nghe, không dám bắt chuyện gì khi rơi vào một môi trường xa lạ chưa? Đã bao giờ bạn bị nói là chảnh, là lạnh lùng, chỉ vì không thể thoải mát bắt chuyện với những người mới quen không? Nhưng khi gặp người quen, bạn lại trở thành một con người khác, vui vẻ trò chuyện, thâm chí còn là người nói to nhất?

sach-em-that-giong-mot-chu-nhim-pdf

Review sách Em thật giống một chú nhím nhưng anh vẫn rất muốn ôm em


Chưa bao giờ tôi đọc hết phần dẫn của một quyển sách. Một phần vì không hứng thú, một phần vì nhiều phần dẫn nhạt nhẽo, không gây được ấn tượng với tôi. Đến hôm nay, khi cầm trên tay quyển “Em thật giống một chú nhím nhưng anh vẫn rất muốn ôm em” này, tôi mới cảm thấy đến phần dẫn đầu sách cũng có thể hay và cuốn hút như vậy.

“Chúng ta đều mong mỏi những điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta đều khao khát những chiếc ôm. Nhưng chúng ta cũng lại e sợ, sợ rằng tình yêu sẽ gây nên sự tổn thương.”

“Chúng ta đều là những chú nhím, kiêu hãnh và đơn độc, nhưng tất cả chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài. Sóng nhiệt trong lòng cuồn cuộn và sục sôi, chờ một mai sẽ xuất hiện người có thể đến gần ta, sau đó cười và nói với ta rằng: “Không sao, dù cho có bị gai nhọn của người đâm phải, tôi vẫn sẽ ôm lấy người”.” 

Có lẽ tôi là một trong những chú nhím đơn độc ấy. Đơn độc đến mức xung quanh có ồn ào náo nhiệt bao nhiêu, tôi vẫn không hòa nhập được. Khi có người đột nhiên quan tâm hỏi han, tôi lại thờ ơ, đề phòng.

Tôi sợ khi mở lòng, lột bỏ những gai nhọn trên người xuống, người ta lại làm tôi tổn thương. Tôi không có can đảm đánh cược, cũng không có dũng khí đối diện với từng nỗi đau. Dần dần xung quanh tôi cũng không còn bao người, tôi cũng dần dần chẳng mỉm cười. Vì tôi không muốn dùng nụ cười giả tạo để đối xử với người khác, chi bằng để họ nghĩ rằng tôi lạnh lùng, khó gần.

“Không ai hay biết, gai của nhím cũng có thể bị bào mòn.”

Tôi có một người bạn chơi với nhau cũng hơn 6 năm, cùng nhau đón 6 đêm giao thừa, cùng nhau cố gắng học tập, cũng cùng nhau chia sẻ vui buồn. Bí mật mà tôi chưa từng tiết lộ ngay cả với ba mẹ, cậu ấy đều biết. Có thể nói, ngoài ba mẹ tôi ra, chỉ có cậu ấy mới hiểu được tâm trạng của tôi như thế nào.

Thế nhưng chúng tôi đột ngột cắt đứt liên lạc, tôi cũng xóa biệt danh của cả hai trên messenger. Không phải vì thời gian chũng tôi không liên lạc làm cho khoảng cách ngày càng xa, chỉ vì tôi biết cậu ấy không còn như trước, tôi cũng đã khác.

Với tôi bây giờ, cậu ấy chỉ còn là một phần ký ức vui vẻ, mờ nhạt và không còn tồn tại. Cho dù hôm nay, ngày mai, hay tương lai tôi có đau buồn, người đầu tiên tôi nhớ đến không còn là cậu ấy. Thứ tôi giữ lại ngoài hoài niệm ra, cũng chỉ còn lại niềm kiêu hãnh của bản thân, niềm kiêu hãnh ấy không cho phép bản thân nói với cậu ấy một câu “Tôi từng thích bạn”.

Khi ấy tôi biết, lớp gai nhọn của mình, vì sự ấm áp, sự quan tâm của một người mà mỗi ngày mòn đi một chút, đến khi mất hẳn rồi thì người ấy cũng rời đi. Nhưng không có lớp gai này, tôi sẽ lại tự tạo cho mình một lớp gai mới, cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn, cũng không dễ chạm vào.

Tôi kiêu hãnh, tôi đơn độc, tôi như một chú nhím dùng gai bảo vệ mình. Nhưng cũng có những giây phút yếu lòng, cũng vì áp lực mà rơi lệ, vì chuyện nào đó mà chui vào chăn khóc một trận. Hết đêm mọi thứ lại trở về đúng quỹ đạo.

Chỉ với phần dẫn đầy ý nghĩa, mà “Em thật giống một chú nhím nhưng anh vẫn rất muốn ôm em” đã chạm đến cảm xúc trong tim tôi. Không quá hoa lệ, trong từng câu đều mang cảm xúc chân thật, ấm áp. Cũng đã lâu rồi tôi không đọc sách của tác giả nam, nhưng với quyển này, tôi thực sự muốn mỗi ngày đều đem theo bên mình, tìm một nơi yên tĩnh vừa đọc vừa ngẫm, thanhcadu.com chia sẻ.

Nguồn từ Facebook